09
12 2017
Dấu ấn đậm nét trong triều đại Phanxicô Viết bởi Super User
Chuyên mục: Tâm tình tín hữu Ngày đăng ? Lượt xem: 8

 

Trong cuộc đời mục tử, khi còn là Hồng y Tổng

Xem thêm: Dấu ấn đậm nét trong triều đại Phanxicô
02
12 2017


Nhiều nhà khoa học giờ đang nói nói về Chúa Trời trong khi họ không hề có một đức Xem thêm: Khoa học tìm ra bằng chứng xác thực sự tồn tại của Đấng Sáng Thế
 
11
11 2017
Chữ viết tắt "R.I.P" nghĩa là gì? Viết bởi Super User
Chuyên mục: Tâm tình tín hữu Ngày đăng ? Lượt xem: 50

Khi đi viếng nghĩa trang những ngày đầu tháng 11

Xem thêm: Chữ viết tắt "R.I.P" nghĩa là gì?
 
04
11 2017
Đạo hiếu và sự hiểu lầm đối với người Công Giáo Viết bởi Super User
Chuyên mục: Tâm tình tín hữu Ngày đăng ? Lượt xem: 55
Lâu nay Trang TNCG luôn có nhiều và rất người quở trách là “Đạo Công Giáo bỏ tổ Xem thêm: Đạo hiếu và sự hiểu lầm đối với người Công Giáo
 
28
10 2017
Ai đã chia Kinh Thánh thành đoạn và câu? Viết bởi Super User
Chuyên mục: Tâm tình tín hữu Ngày đăng ? Lượt xem: 64

 

 

Billy Ryan- Kinh Thánh là cuốn sách được biết đến nhiều nhất trên thế giới, được

Xem thêm: Ai đã chia Kinh Thánh thành đoạn và câu?
 
14
10 2017
Từ kinh Mân Côi đến phép ngắm Rôsa, và... Viết bởi Super User
Chuyên mục: Tâm tình tín hữu Ngày đăng ? Lượt xem: 112

 

Lễ rồi, con lạc, Mẹ tìm Con / Lòng Mẹ ba ngày rất héo hon / Đoạn trở vào đền, tìm lại

Xem thêm: Từ kinh Mân Côi đến phép ngắm Rôsa, và...
 
09
09 2017
Đọc kinh tại gia Viết bởi Super User
Chuyên mục: Tâm tình tín hữu Ngày đăng ? Lượt xem: 154

Giáo xứ tôi khuyến khích mọi người tham dự buổi đọc kinh liên gia tại mỗi gia đình.

Xem thêm: Đọc kinh tại gia
 
01
09 2017
Tiếng Khóc Trong Rừng Viết bởi Super User
Chuyên mục: Tâm tình tín hữu Ngày đăng ? Lượt xem: 210

 

Cha Cassaigne được thụ Phong chức Linh Mục năm 1925 tại chủng viện Rue du Bac

Xem thêm: Tiếng Khóc Trong Rừng
 
21
08 2017

Trong một diễn biến vô tiền khoáng hậu, Tổng thống Mamnoon Hussein và Thủ tướng

Xem thêm: Diễn biến vô tiền khoáng hậu: Pakistan cử hành quốc táng cho một nữ tu Công Giáo
 
19
08 2017

 

Manuel Foderà là cậu bé sinh tại làng Calatafimi, tỉnh Trapani, Italia. Khi lên 4 tuổi, Manuel bị ung thư. Cậu bé đã chiến đấu với căn bệnh trong 5 năm trời và qua đời khi được 9 tuổi. Dù cuộc đời ngắn ngủi, nhưng Manuel đã để lại một chứng tá đức tin siêu vời. Cậu bé có thể được xem như là một nhà thần học tí hon vì những tư tưởng và sự khôn ngoan kết hiệp với Chúa.

Manuel thường xuyên trò chuyện với Chúa, nhưng không bao giờ cậu xin cho mình được lành bệnh; trái lại cậu bé luôn muốn chịu đau khổ để thông phần với cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu. Manuel cám ơn những lời cầu nguyện cậu nhận được nhưng cũng xin cầu nguyện cho các trẻ em đang đau bệnh khác.

Manuel được gọi là “chiến binh của ánh sáng” vì cậu mang ánh sáng và những nụ cười đến khoa bệnh ung thư trẻ em, nơi thường đầy những đau khổ và thất vọng. Sau đây là chứng từ của cha Ignazio Vazzana, một linh mục trẻ, người đã trực tiếp tiếp xúc với cậu bé Manuel trong thời gian em đang điều trị ung thư máu và cũng là cha linh hướng của Manuel.

“Tôi không nhớ chính xác ngày giờ của lần đầu tiên tôi gặp cậu bé Manuel, nhưng tôi nhớ chắc chắn là vào tháng 9 năm 2008, vài tháng sau khi tôi được chịu chức phó tế. Khi ấy, được đức tổng giám mục của tôi đồng ý, tôi muốn bắt đầu kinh nghiệm tình nguyện tại bệnh viện nhi đồng ở Palermo, để thực hành cụ thể sứ vụ phục vụ “những người bé nhỏ”. Tôi nhớ, khác với các em bé ở khoa ung thư máu mà tôi tự tin đến gặp chúng, Manuel thì ngược lại, không nhận ra tôi mặc áo cổ giáo sĩ và tôi có chức thánh, em tiến lại tự giới thiệu mình với tôi, rồi hỏi tên tôi và hỏi xem tôi có phải là linh mục không. Ngay sau khi trao đổi những chào hỏi, thông tin đầu tiên về nhau, Manuel liền xin tôi cho được rước lễ. Từ giây phút đó, trong lòng tôi nảy sinh một mối liên hệ và tình thương đặc biệt với cậu bé 7 tuổi này, người mà, ngay lập tức, tôi nhận thấy có một sự hiện diện siêu nhiên ở trong lòng.

Tôi đã ngay lập tức đáp ứng các điều mà Manuel cũng như gia đình em cần. Cậu bé Manuel, như bà mẹ đã kể cho tôi nghe, khi trời vừa tối và cậu bé phải lên giường, nhưng cậu bé bắt đầu nghịch ngợm, không ở yên và tìm hàng ngàn cách để chơi giỡn và không phải nằm trên giường. Trong lòng Manuel và mẹ của em đã nảy ra ý muốn: mỗi chiều, sau khi cùng hiệp thông đọc kinh Mân côi với đền thánh San Giovanni Rotondo, nơi có thi hài cha thánh Piô, chúng tôi sẽ liên lạc qua điện thoại để nhận lãnh phép lành. Manuel ví phép lành như một quả bom nguyên tử ban thêm sức mạnh để cậu bé bước tiếp dù cho những đau đớn bệnh tật ngày càng gia tăng. Từ ngày đó cho đến ngày cuối đời, cậu bé Manuel không bao giờ ngừng xin tôi ban phép lành, dù là thường qua điện thoại. Thỉnh thoảng Manuel nhận phép lành nhiều lần trong ngày và cậu bé nhận được thêm nhiều sức mạnh để chiến đấu chống lại đau đớn.

Tháng 3 năm 2009, sau khi tôi vừa được thụ phong linh mục, Manuel xin tôi giải tội, vì cậu bé xin tội lần cuối vào ngày được lãnh nhận bí tích Thêm sức, khoảng 1 năm trước. Mẹ của Manuel ngạc nhiên vì em đã không muốn xưng tội với linh mục nào trước đây. Về phần tôi, tôi không có năng quyền giải tội mọi nơi ngoài giáo xứ nơi tôi đang làm cha phó. Vì sự kiên quyết và lòng ao ước mãnh liệt của Manuel, tôi đã điện cho đức tổng giám mục và xin phép đặc biệt và tôi đã được ngài cho phép. Sau lần đó, Manuel bắt đầu xin được xưng tội với tôi và tôi nhớ rõ ý thức của Manuel về tội, điều thường làm cậu bé khóc trong khi xưng tội.

Tôi nhớ đặc biệt điều đã nối kết chúng tôi cách đặc biệt: tình yêu và lòng sùng kính đối với Chúa Giêsu Thánh Thể. Ngay từ đầu, Manuel đã nói với tôi về người bạn thật sự đặc biệt của mình, đó là Chúa Giêsu. Mỗi lần khi Manuel nhận Thánh Thể trong tay, với đầy lòng kính trọng tôn kính, nếu chúng tôi đang ở trong nhà nguyện của bệnh viện, Manuel nằm trên băng ghế, hoặc nếu Manuel đang trong phòng bệnh, em nằm dưới drap và che cả mặt, nằm im trong thinh lặng hoàn toàn khoảng 10 đến 20 phút: đây là giây phút cao điểm của việc Rước lễ, bởi vì Manuel đi vào cuộc đối thoại với Chúa Giêsu cách tự phát, như hai người bạn thân với nhau. Nhiều lần tôi hỏi cậu bé là em có thấy Chúa Giêsu mặt đối mặt không, Manuel trả lời rằng em không thấy Chúa Giêsu hiện diện thể xác, nhưng em cảm thấy tiếng nói của Chúa trong lòng mình.

Ban đầu, Manuel chỉ kể lại những cuộc nói chuyện với Chúa Giêsu cho mẹ của em biết, nhưng từ sau ngày em nhận tôi là cha linh hướng, em cũng thường kể cho tôi nghe, Nhiều lần Manuel không thể hiểu việc giải thích các điều Chúa Giêsu mạc khải cho em biết. Ví dụ, một lần Manuel hỏi tôi: “Tại sao Chúa Giêsu luôn nói với con cùng câu này: ‘trái tim của con không là của con mà là của Ta và Ta sống trong con. Con không hiều điều Người muốn nói với con’”. Tôi ngạc nhiên về điều Manuel nói. Tôi giải thích cho em hiểu ý nghĩa sứ điệp của Chúa Giêsu…

Manuel luôn nói với tôi rằng Chúa Giêsu đã ban sự đau khổ cho em và em cần đau khổ vì cùng với Chúa Giêsu cứu thế giới. Cậu bé luôn chiến đấu như một chiến binh, noi theo gương Chúa Kitô, cho đến dâng hiến hoàn toàn sự sống cho sự cứu độ và hoán cải của tất cả mọi người. Tôi nhớ đến lời của thánh Phaolô trong thử gửi giáo đoàn Côlôxê: “Giờ đây tôi vui mừng được chịu đau khổ vì anh em. Những gian nan thử thách Đức Kitô còn phải chịu, tôi xin mang lấy vào thân cho đủ mức, vì lợi ích cho thân thể Người là Hội Thánh.” Rất nhiều điều Manuel đã kể cho tôi nghe, mỗi ngày càng thêm thuyết phục tôi rằng trong tâm hồn của Manuel thực sự có điều gì đó vĩ đại, vượt khỏi những điều bình thường mà một đứa trẻ ở tuổi Manuel có thể nói hay suy nghĩ. Mặc dù vì lượng hồng huyết cầu thấp, Manuel không thể đi đến trường, không thể đi học giáo lý hay tham dự Thánh lễ, như các trẻ em, nhưng từ Manuel lại phát ra sự khôn ngoan thần thánh tuyệt vời.

Khi Manuel xin tôi làm cha linh hướng cho cậu bé, tôi cảm thấy mình không xứng đáng bởi vì đường tu đức cao cả của em. Tôi đã yêu cầu Manuel hỏi Chúa Giêsu xem ai có thể là cha linh hướng của em. Ngay lập tức, sau khi rước lễ thiêng liêng mà Manuel thường làm ở nhà khi không thể rước lễ, cậu bé gọi cho tôi và nói rằng Chúa Giêsu đã nói rằng tôi và tu sĩ Giuseppe dòng Cát minh, phải là cha linh hướng của cậu. Để xác nhận thêm có thật sự tôi phải là cha linh hướng cho Manuel không, tôi yêu cầu Manuel hỏi Chúa Giêsu các câu hỏi: thứ nhất là điều gì cha Ignazio suy nghĩ và thứ hai, cha Ignazio phải làm gì. Sau đó, Manuel đã nói với tôi điều Chúa Giêsu đã nói với cậu bằng cách viết nó dưới hình thức một lời cầu nguyện ngỏ với tôi. Chúa Giêsu đã nói rằng tôi là Thiên thần bản mệnh của Manuel và tôi phải tiếp tục chăm sóc các trẻ em đau khổ và tôi phải chiến đấu như một chiến binh của ánh sáng. Từ giây phút đó tôi đã vâng theo thánh ý Chúa, để cho Thánh thần Chúa hướng dẫn tôi. (Papaboys 23/06/2017)

Hồng Thủy (Nguồn: vi.radiovaticana.va)

 
05
08 2017
Xưng tội: Ba câu chuyện lạ lùng Viết bởi Super User
Chuyên mục: Tâm tình tín hữu Ngày đăng ? Lượt xem: 176

famillechretienne.fr, Christine Ponsard, 2000-04-15

Xem thêm: Xưng tội: Ba câu chuyện lạ lùng
 
29
07 2017
Giải tội tập thể là gì? Viết bởi Super User
Chuyên mục: Tâm tình tín hữu Ngày đăng ? Lượt xem: 140
Đáp: 

I- Giải tội tập thể là gì?

“Giải tội tập thể” hay “xá giải chung” (general absolution) là việc linh mục cử hành nghi thức Giải Tội bí tích cho một tập thể hối nhân, mà trước đó không có xưng tội riêng từng người. Đây là một trường hợp rất đặc biệt, không phải là việc được phép thực hành thường xuyên trong Giáo hội.

Kể từ Công đồng Tridentinô vào thế kỷ XVI, Giáo hội Công giáo khẳng định: “Việc xưng tội riêng (cá nhân) và xưng tội đầy đủ cùng với việc xá giải là cách duy nhất và thông thường, nhờ đó một tín hữu ý thức mình có tội trọng được hòa giải với Thiên Chúa và Giáo hội; chỉ có sự bất lực thể lý hay luân lý mới miễn chuẩn việc xưng tội như trên; trường hợp này, việc hòa giải cũng có thể được thực hiện bằng những cách khác” [1]. Như vậy, lý do duy nhất có thể miễn xưng tội riêng là bất lực thể lý hay luân lý; chẳng hạn: tình trạng bản thân đau ốm hay không có linh mục giải tội nào có thể gặp được; hay lý do tâm lý như hối nhân quá sợ hãi đến mức tâm thần (hysteria) khi xưng tội cá nhân.

“Giải tội tập thể” trở thành ngoại lệ đầu tiên vào năm 1915 và 1939, khi Đức Bênêđictô XV và Đức Piô XII dành cho các vị Giám Mục năng quyền đặc biệt để: các linh mục tuyên úy quân đội được Giải Tội tập thể cho các quân nhân trước khi ra trận [2]. Hiện nay, các quy định về “Giải tội tập thể” được nêu trong Bộ Giáo Luật 1983 điều 960-963; và Đức Gioan Phaolô II đã giải thích chi tiết trong tông thư dưới dạng motu proprio Misericordia Dei (07.02.2002).

II- Những điều kiện chung để có thể cử hành “Giải tội tập thể”?

Việc “Giải tội tập thể” chỉ được cử hành khi có đủ các tiêu chuẩn sau đây [3]:

1- Không có đủ linh mục giải tội: một linh mục hay nhiều linh mục không đủ thời giờ nghe từng hối nhân xưng tội. “Tuy nhiên, không được coi là có sự khẩn thiết thực sự, khi không có đủ các cha giải tội chỉ nguyên vì lý do hối nhân đông đảo, như trong trường hợp các dịp đại lễ hay hành hương”.

2- “đến nỗi các hối nhân không được lãnh ơn bí tích Xá Giải hoặc không được Rước Lễ trong thời gian lâu dài mà không do lỗi của họ”. Hội Đồng Giám Mục Mỹ từng đề nghị giải thích “thời gian lâu dài” (diu) của GL 961, được tính là “một tháng”. Cách giải thích này không được Tòa Thánh chấp nhận [4]. Đức Gioan Phaolô II cũng cho là cách giải thích “một tháng” là không khôn ngoan và xuyên tạc (distort), vì đây phải là một trường hợp cụ thể khi thực sự không thể xưng tội riêng vì bất lực theo GL 960 [5] .

3- “Trong trường hợp nguy tử” cận kề (imminent) hay “trường hợp khẩn cấp nghiêm trọng”. Việc nhận định khi nào là “khẩn cấp nghiêm trọng” do Đức Giám Mục giáo phận quyết định (xem phần IV).

III- Những điều kiện để người tín hữu có thể lãnh nhận bí tích khi có cử hành “Giải tội tập thể ?

Đức Gioan Phaolô II đã chỉ dẫn chi tiết các điều kiện đối với người lãnh nhận [6]:

1- “người tín hữu phải có tâm tình thích đáng”: nghĩa là phải chuẩn bị đầy đủ như khi xưng tội riêng: xét mình, sám hối và dốc lòng chừa…

2- Nếu có thể, kể cả trường hợp nguy tử, mỗi người phải làm một việc đền tội.

3- Hối nhân đang sống trong tình trạng tội trọng thường xuyên và không có ý định thay đổi tình trạng của mình thì không thể lãnh nhận bí tích Giải Tội thành sự.

4- “phải quyết tâm là sẽ đi xưng tội riêng vào thời gian thích hợp”; thời gian thích hợp phải hiểu là “ngay khi có dịp”. Ngoài ra, “người nào được tha các tội trọng nhờ một ơn xá giải chung phải đi xưng tội riêng sớm hết sức khi có dịp, trước khi lãnh nhận ơn xá giải chung một lần khác, trừ khi bị ngăn trở vì một lý do chính đáng” [7].

IV- Vị nào có quyền cho phép “Giải tội tập thể” và ấn định các tiêu chuẩn phải giữ?

Đức Giám Mục giáo phận là vị duy nhất có quyền cho phép “Giải tội tập thể” và ấn định các tiêu chuẩn phải giữ. Bình thường, khi đã nhận chức linh mục thành sự, một linh mục có khả năng cử hành bí tích Giải Tội; nhưng trừ trường hợp nguy tử, linh mục chỉ giải tội thành sự cho các tín hữu khi được Đấng Bản Quyền địa phương trao cho năng quyền Giải Tội; đồng thời linh mục phải tuân giữ những chỉ dẫn mục vụ do Đấng Bản Quyền địa phương nêu ra [8].

Đối với việc “Giải tội tập thể” trong trường hợp “khẩn cấp nghiêm trọng”, Đức Gioan Phaolô II đã chỉ dẫn chi tiết như sau [9]:

1- “Trường hợp khẩn cấp nghiêm trọng là những hoàn cảnh ngoại lệ khách quan; chẳng hạn tại các xứ truyền giáo hay tại những cộng đoàn tín hữu bị cô lập khi linh mục chỉ có thể đến thăm một lần hay rất ít lần trong một năm; hay khi có chiến tranh hay thiên tai hay những yếu tố tương tự”.

2- Khi do điều kiện mục vụ của toàn giáo phận, có cùng lúc cả hai yếu tố: - 1- Không có đủ linh mục giải tội; 2- “đến nỗi các hối nhân không được lãnh ơn bí tích Giải Tội hoặc không được Rước Lễ trong thời gian lâu dài mà không do lỗi của họ”.

3- Không có đủ linh mục giải tội, vì linh mục không đủ thời gian hợp lý để ban bí tích cách thành sự và xứng đáng, chứ không phải vì linh mục giải tội muốn “kéo dài việc đối thoại mục vụ”.

4- Đức Giám Mục giáo phận phải khôn ngoan cân nhắc về “thời gian lâu dài” mà các tín hữu không được lãnh ơn bí tích.

5- Tình trạng nghiêm trọng khẩn cấp nói trên xảy ra, không phải do các vị mục tử không lo chu toàn bổn phận Giải Tội cho tín hữu hay do các tín hữu thích chọn cách “Giải tội tập thể”.

6- Tình trạng nghiêm trọng khẩn cấp nói trên xảy ra, không phải do các dịp đại lễ, hành hương, du lịch hoặc do hoàn cảnh thuận tiện đi lại hiện nay làm cho nhiều tín hữu đến nhà thờ đó.

7- “Việc thẩm định xem có đủ điều kiện để “Giải tội tập thể” theo Giáo Luật điều 961, 2 là thẩm quyền của Đức Giám Mục giáo phận, không phải của linh mục giải tội”. Đức Giám Mục giáo phận thẩm định “dựa vào những tiêu chuẩn đã được thỏa thuận chung với các thành viên khác của Hội Đồng Giám Mục” [10].

8- Các vị Giám Mục phải thông báo cho Hội Đồng Giám Mục những trường hợp khẩn cấp nghiêm trọng trong giáo phận của các ngài. Hội Đồng Giám Mục phải tổ chức phiên họp chính thức theo Giáo Luật điều 455, 2; và gởi văn bản những quy định các ngài đã thống nhất đến Thánh Bộ Phụng Tự và Kỷ Luật Bí Tích.

V- “Giải tội tập thể” tại giáo phận Sài Gòn?

Hội Đồng Giám Mục Việt Nam chưa có phiên họp nào bàn về “Giải tội tập thể”; cũng chưa từng hỏi ý kiến Thánh Bộ Phụng Tự và Kỷ Luật Bí Tích.

Đối với Giáo phận Sài Gòn, Đức cố Tổng Giám Mục Phaolô Nguyễn Văn Bình chưa từng ra quy định bằng văn bản hay cho phép miệng linh mục nào cử hành“Giải tội tập thể” [11]. Đức Hồng Y Tổng Giám Mục đương nhiệm cũng thế. Như vậy, không có vị Giám Mục nào ở Sài Gòn cho phép cử hành “Giải tội tập thể” vì hoàn cảnh khẩn thiết nghiêm trọng.

Do đó, tại Sài Gòn hiện nay, trường hợp duy nhất một linh mục có thể cử hành “Giải tội tập thể” thành sự là trường hợp nguy tử; tức là khi linh mục chính xứ thấy rằng trong địa giới giáo xứ của ngài xảy ra chiến tranh, thiên tai hay dịch bệnh, đến nỗi chắc chắn có nhiều người chết trong vài ngày tới.

LM Gioan Bùi Thái Sơn
Đại Diện Tư Pháp giáo phận

-----------------------------------------

[1] Giáo Luật đ. 960; x. THÁNH BỘ GIÁO LÝ ĐỨC TIN, Normae Pastorales Sacramentum Paenitentiae, 16.06.1972, in AAS 64 (1972) p.510; Sách Giáo Lý điều 1484.
[2] BỘ THÁNH VỤ, Declaratio, 06.02.1915, in AAS 7 (1915) p.72; AAS 31 (1939) p. 712.
Năm 1944, Bộ Thánh Vụ ban hành Chỉ Thị Ut Dubia để hệ thống các quy định và thêm: năng quyền “Giải tội tập thể” không chỉ trong trường hợp nguy tử vì chiến tranh, mà cả khi có “một nhu cầu khác khẩn thiết và nghiêm trọng…” (AAS 36 (1944) pp.155-156); THÁNH BỘ GIÁO LÝ ĐỨC TIN, Normae Pastorales Sacramentum Paenitentiae, 16.06.1972, in AAS 64 (1972) p.510; Sách Giáo Lý điều 1484. Theo lời Đức Ông Trần Văn Khả, Bộ Phụng Tự sắp soạn lại văn kiện Ordo Paenitentiae1973; phần Giải Tội tập thể sẽ dựa trên chỉ dẫn của Đức Gioan Phaolô II.
[3] Giáo Luật đ. 961.
[4] The Jurist 53 (1993), p. 404.
[5] GIOAN PHAOLÔ II, Ap. Lit. motu proprio Misericordia Dei, 07.02.2002, n. 4.2d.
[6] GIOAN PHAOLÔ II, Ap. Lit. motu proprio Misericordia Dei, 07.02.2002, n. 4.8-9.
[7] Giáo Luật đ. 963.
[8] Giáo Luật đ. 966, 969 và 976.
[9] GIOAN PHAOLÔ II, Ap. Lit. motu proprio Misericordia Dei, 07.02.2002, n. 4-6.
[10] Giáo Luật đ. 962.
[11] Theo lời linh mục Phanxicô Huỳnh Hữu Đặng, chánh văn phòng giáo phận từ năm 1970 cho đến nay, kiêm nhiệm đại diện tư pháp giáo phận cho đến năm 2000.

 
25
07 2017

 

Trên tuyến xe lửa đi về Paris, có một thanh niên trẻ ngồi cạnh một cụ già. Chỉ ít phút

Xem thêm: Những nhà khoa học lỗi lạc nhất tin vào thuyết vô thần hay hữu thần?
 
25
06 2017

 

Vatican, 26/10/2016 (MAS) – Bộ Giáo Lý Đức Tin vừa mới công bố một hướng dẫn

Xem thêm: Toà Thánh Vatican: Thân Xác Hoả Táng Của Người Đã Qua Đời Không Được Phép Rải Vào Trong Thiên Nhiên
 
17
06 2017
Tại sao đi hành hương Viết bởi Super User
Chuyên mục: Tâm tình tín hữu Ngày đăng ? Lượt xem: 210

Trong thời gian chuẩn bị cho chuyến đi, chúng tôi gặp vô số các tu sĩ nam nữ, linh mục và cả giám mục. Đặc biệt tôi nhớ tuần lễ tam nhật chúng tôi gặp bốn tu sĩ tận hiến ở 58 đại lộ Breteuil, trụ sở của Hội đồng Giám mục Pháp, nơi kết thúc tuần tam nhật của các tu sĩ. Và chính ở đây, tôi được nghe một trong những lời khuyên tốt nhất cho  chúng tôi. Sau khi kiên nhẫn ngồi nghe chúng tôi, Geoffroy, Quentin và tôi, trình bày ý kiến của mình, linh mục Ribadeau-Dumas quay về chúng tôi và chỉ nói đơn giản một câu: “Các con dự trù đi như một cuộc phiêu lưu, các con nên dự trù đây là chuyến đi hành hương.”

Thật là khôi hài, nhưng câu này tưởng là không quan trọng nhưng nó lại ám ảnh tôi suốt cả năm. Các con nên dự trù đây là cuộc hành hương!

Ở thành phố Giêrusalem mà chúng tôi đang đến, lời nhắn này đã mang hết ý nghĩa của nó. Nơi tiêu biểu cho lòng sốt mến, nơi hàng triệu người đến hành hương làm cho câu hỏi “năm nay có phải là một năm hành hương?” đã sáng tỏ trong đầu tôi.

Đúng, năm này đúng là năm hành hương. Người lữ hành là tôi, người hành hương đi không phải chỉ để đi, để thích thú được đi. Người hành hương đi để đến một mục đích, đến với điều tuyệt đối. Cũng vậy, năm này chúng tôi đi đến các vùng ngoại vi, không phải là cuộc du lịch nhân đạo cũng không phải là kỳ nghỉ hè trong tinh thần thiêng liêng. Nhưng đây là chiêm niệm của điều mầu nhiệm mà những người phục vụ cho người nghèo làm, mầu nhiệm không dò tìm được nói cho tâm hồn mình hiểu rằng mỗi lần bị đau khổ, đau đớn, bị loại trừ, bị chết là mỗi lần có sự hiện diện của một cái gì đó vượt quá chúng ta, nói với tâm hồn mình rằng những người đau khổ, người tử đạo, người bị loại trừ, người hấp hối thì những người này, chính họ đang ở trong sự hiện diện này. Ở trường học của người nghèo, chúng tôi luôn chạm tay vào mầu nhiệm này, chúng tôi chạm tay mầu nhiệm khi đưa tay mình ra cho người đang đau khổ nắm. Người đau khổ khi họ hiểu những gì chúng tôi cho họ, họ đã cho chúng tôi trọn con người họ, trọn nội tâm  họ một cách thật vi tế. Chính lúc đó họ thực hiện trọn vẹn họ là người “tử đạo của chúng tôi”.  Nhưng đương nhiên chúng tôi không phải là những người duy nhất có kinh nghiệm này. Biết bao nhiêu người đã ngắm được mầu nhiệm này, đã đi trên con đường này trước chúng tôi và biết bao nhiêu người đã không đi đến cùng, cũng có thể mình chẳng bao giờ đến? Các nữ tu ở Dòng Con Chiên Lành ở Buenos Aires, anh chị Romain và Réna ở Santiago, các nữ tu của Dòng Mục tử Nhân Lành ở Sihanoukville, các sư huynh ở Dòng Gioan Thánh giá ở Tanguiéta, Đức ông Salim Sayeh ở Amman, tất cả đều hiện thân cho Giáo hội của đức ái, Giáo hội của phục vụ, Giáo hội tiếp tục đi con đường hành hương của mình đến tâm hồn rạn nứt của người nghèo. Chúng tôi, Geoffroy, Quentin và Jean đã làm gì trước những người dạy cho chúng tôi lòng khiêm tốn và sự nhỏ bé thấp hèn, trước các cọc tiêu dựng lên trên con đường của chúng tôi, hướng dẫn từng bước đi của chúng tôi? Chúng tôi chẳng làm gì, chúng tôi chỉ là những người hành hương nghèo nàn theo bước chân của những người đã đi trước mình.

Con đường không phải là không có trtở ngại. Khi đi hành hương kiểu “cổ điển,” chúng tôi khó hình dung những khó nhọc thể xác, bong gân, bỏng chân, mệt lữ, tóm lại những đau đớn thân thể mà chúng tôi ít bị ảnh hưởng. Trong trường hợp chúng tôi thì tâm hồn mới bị đau khổ. Đứng trước những hoàn cảnh tuyệt vọng cùng cực thì khả năng chịu đựng của chúng tôi bị thử thách, tâm hồn mình không thể nào không bị tổn thương. Thỉnh thoảng tôi nghĩ đến người nghiện ngập đi đứng lảo đảo trên những con đường ở Pincoya, đến người du khách Québéc mời tôi mua một cô bé gái người Cao Miên để qua đêm, đến những em bé hét lên vì đau đớn trong những hành lang bệnh viện, tôi, tôi cũng đau khổ. Và tôi càng đau khi nghĩ mình chẳng có cách nào để thoa dịu nỗi đau này.

Nhưng đó là kinh nghiệm mà mỗi người hành hương đều phải đối diện, đối diện với sự mong manh trọn vẹn của mình. Vì khi ra đi, ra khỏi cái tiện nghi của mình để đi trên những con đường dẫn đến sự mong manh mà mình chưa hề quen. Và điều này là điều mang tính cứu rỗi. Bởi vì đó là một giai đoạn cần thiết để chúng ta đi từ tình trạng trơ trơ như đá qua tình trạng dễ bảo khi đứng trước ý Chúa. Và đây là cùng đích của cuộc hành hương! Một niềm vui không dò tìm được, một niềm vui quý báu khi chấp nhận các giới hạn, các yếu đuối, các mong manh chung, buông mình để Chúa trọn vẹn hướng dẫn mình và để nhận Chúa là la bàn duy nhất cho đời mình!

Chính lúc đó cuộc hành hương mới kết thúc hay đúng hơn tiến trình hành hương lúc đó mới hoàn thiện. Bởi vì con đường của chúng ta thì chẳng bao giờ xong trọn vẹn. Con đường vẫn còn dài nhưng đó là con đường đẹp.

Nguồn: phanxico.vn

 
Tháng 12 02, 2017
GX HIỆP ĐỨC

Mừng Lễ Bổn Mạng Cha Chính xứ: Thánh Phanxicô Xaviê

Thánh Phanxicô Xaviê là vị tông đồ truyền giáo vĩ đại, người tiên phong cho cuộc
Đọc thêm...

HĐMV giáo xứ Hiệp Đức Mừng lễ Bổn Mạng

Hàng năm, Giáo Hội mừng lễ Kính các Thánh Tử Đạo Việt Nam vào ngày 19 tháng 11.

Giáo xứ Hiệp Đức Mừng Lễ cầu cho các Linh Hồn

Tháng 11 hàng năm Giáo Hội Công giáo dành riêng cầu nguyện đặc biệt cho các tín

LỄ GIỖ 100 NGÀY ĐỨC ÔNG GB.LÊ XUÂN HOA (19/7/2017-29/10/2017)

  Sáng Chúa Nhật, lúc 9 giờ 00 ngày 29 tháng 10 năm 2017, tại ngôi Thánh Đường
Tháng 11 18, 2017
GP PHAN THIẾT

Tuần Tĩnh Tâm Linh mục Giáo Phận Phan Thiết

  Tuần Tĩnh Tâm Linh mục Giáo Phận Phan Thiết tại Quảng Trường Trung Tâm Thánh Mẫu Tàpao, sáng 13.11.2017 - (Bế mạc 17/11/2017)
Đọc thêm...

Chủng Viện Thánh Nicôla Khai Giảng Năm Học Mới 2017 - 2018

    Hôm nay, vào lúc 8g30, thứ bảy ngày 2 tháng 9 năm 2017, Đức Cha Tôma gặp gỡ và

Thánh Lễ an táng Đức Ông Gioan Baotixita Lê Xuân Hoa

  Thánh lễ an táng Đức Ông Gioan Baotixita Lê Xuân Hoa được cử hành cách long trọng vào…

CÁO PHÓ : Đức Ông Gioan Baotixita Lê Xuân Hoa

  TRONG NIỀM TIN YÊU VÀO ĐỨC KITÔ PHỤC SINH GIÁO PHẬN PHAN THIẾT TRÂN TRỌNG KÍNH BÁO
Tháng 11 25, 2017
GH HÒAN VŨ

Gợi ý mục vụ năm 2018: ĐỒNG HÀNH VỚI CÁC GIA ĐÌNH TRẺ

    Sau khi “Chuẩn bị cho các bạn trẻ bước vào ơn gọi hôn nhân” năm vừa qua, Hội
Đọc thêm...

Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô I Được Công Nhận Bậc Tôi Tớ Đáng Kính Của Thiên Chúa

Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô I đã tiến một bước gần hơn nữa đến tiến trình phong

Đại Hội Caritas Việt Nam 2017 tại Nhà Chung Thái Bình

Ngày 24-27/10/2017, Caritas Việt Nam tổ chức Đại Hội 2017 tại Nhà Chung Thái Bình với chủ…

Biên bản Hội nghị thường niên kỳ II-2017 Hội đồng Giám mục Việt Nam

WHĐ (13.10.2017) – Từ ngày 09/10/2017, Hội đồng Giám mục Việt Nam đã tiến hành
002930607
Hôm nay
Hôm qua
Tuần nầy
Tháng qua
Tuần qua
Tháng này
Tất cả
6183
3292
17730
1375352
60160
129230
2930607

Your IP: 46.229.168.80
Server Time: 2017-12-13 19:31:06

Suy tư

Thơ

Giáo xứ và Giờ Thánh lễ trong tuần:

Lịch phụng vụ Công Giáo 2017

CÁC LINH MỤC CHÍNH XỨ

Cha F.X Đinh Tiên Đường

Cha F.X Đinh Tiên Đường

2010 đến hôm nay, Cha F.X Đinh Tiên Đường