Suy niệm Lời Chúa

Đức Giêsu nói với chúng ta: “Hãy cố gắng vào qua cửa hẹp”(Lc 13,24), “vì cửa rộng và đường thênh thang thì đưa đến diệt vong, mà nhiều người lại đi qua đó”(Mt 7,13).

Hãy chọn con đường nhỏ hẹp, vì “cửa hẹp và đường chật thì đưa đến sự sống, nhưng ít người tìm được lối ấy”(Mt 7,14).

Nhưng thế nào là cửa hẹp? Thế nào là cửa rộng?

Hình ảnh về cửa hẹp được Đức Giêsu sử dụng rất quen thuộc với dân chúng vào thời của Ngài.

Dân chúng thời đó sống ở bên trong thành phố được bao bọc bằng vách tường. Vì không có đèn đường, các cửa và các cổng dẫn vào thành phố phải được đóng chặt vào ban đêm để tránh trộm cướp, hay kẻ thù cưỡi ngựa xâm nhập, tấn công thành phố.

Nếu dân chúng đi ra khỏi thành và trở về trễ  khi cổng đã đóng thì  những người về trễ phải khép mình chui qua một cái cửa hẹp.

Những cái cửa hẹp này còn được gọi là “lỗ kim” –“the eye of the needle”.

Cửa chỉ vừa vặn cho một người đi qua thôi, và không thể mang theo hành lý. 

Như trong Luca chương 18, câu 25 :”Quả vậy, con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giầu vào Nước Thiên Chúa”.

“Lỗ kim” ở đây chính là “cửa hẹp”.
 
“Hãy cố gắng vào qua cửa hẹp”(Lc 13,24).

Thông thường, ai cũng thích đi vào những con đường rộng rãi, thênh thang, vì tại đó có thể đi bằng những loại xe lớn, mắc tiền, tốc độ cao, có thể phóng xe thoải mái, đỡ mệt trí.

Không mấy ai thích đi đường hẹp, đường nhỏ, vì chỉ có thể đi bằng xe nhỏ hay đi bộ, vừa mệt lại vừa chậm.

Cũng vậy, để đạt tới sự thánh thiện, theo tâm lý tự nhiên, ai cũng thích đi trên con đường rộng, vừa làm những việc lớn lao, tiếng tăm lừng lẫy, được mọi người coi là vĩ đại, tôn là thần thánh, vừa đỡ phải hy sinh, đỡ chịu thiệt thòi, vừa có danh lợi, vừa có quyền chức, nhờ đó được hưởng biết bao ưu đãi, đặc quyền đặc lợi mà thế gian dành cho… Biết bao người muốn nên thánh bằng con đường “siêu xa lộ”này. Họ chủ trương rằng phải nên thánh làm sao để được hưởng hạnh phúc cả đời này lẫn đời sau. Quả là một tính toán hết sức khôn ngoan… kiểu trần gian!

Chẳng mấy ai muốn nên thánh bằng con đường hẹp, con đường nhỏ, là con đường làm những việc tầm thường, nhỏ bé, vừa phải hy sinh nhiều mà chẳng được ai biết đến, lại chẳng được chút ưu đãi gì của trần gian. Một thiệt thòi lớn lao!

Quả thật chúng ta luôn bị cám dỗ đi vào con đường rộng, ở đó chúng ta được hưởng ít nhiều những thứ mà mọi người thế tục mong ước: quyền lực, tiếng tăm, địa vị, tiền bạc, được ca tụng, tôn vinh, quí trọng, được thần thánh hóa, được mọi người coi là đạo đức thánh thiện, được ưu đãi trong Giáo Hội cũng như ngoài xã hội bất chấp tài đức hèn mọn của mình, được ăn ngon mặc đẹp, và những thú vui trần tục khác. Quả thật, nhiều khi chúng ta tưởng mình tốt lành trước mặt Thiên Chúa, chỉ vì ta đã làm được biết bao việc tốt lành, nhiều hơn biết bao người khác! Vì những việc tốt đẹp ấy, biết bao người đã nể phục, kính trọng ta, khen ta là thánh thiện, tốt lành, đạo đức.

Nhưng có bao giờ ta tự hỏi: trước con mắt Thiên Chúa, ta cũng được đánh giá tốt lành như người chung quanh ta đánh giá không?

Ta làm được biết bao việc tốt lành, nhưng động lực gì thúc đẩy ta làm những việc ấy? Vì Chúa, vì người khác hay vì chính chúng ta.

Nếu thành thực với lòng mình, nhiều khi ta thấy mình vì Chúa, vì người khác rất ít, mà vì mình thì rất nhiều.

Hãy coi chừng kẻo ta đang muốn nên thánh bằng con đường rộng rãi thênh thang, tuy được người trần gian ca tụng là thánh thiện, được thế gian tôn trọng ưu đãi, nhưng trước mặt Chúa lại là con số không!

Cần luôn tỉnh thức và hồi tâm xét lại những động cơ của mình!
 
Sẽ có những bất ngờ trong Nước Chúa. Những người nổi danh ở thế gian này có thể sẽ rất thấp kém trong đời sau. Những người chẳng ai biết đến trong đời này có thể sẽ là những vương tử ở đời sau.

Có câu chuyện về một người phụ nữ giàu sang được thế gian rất mực tôn trọng. Bà ta chết và khi tới thiên đàng thì có một thiên sứ đưa bà đến nhà bà sẽ ở.

Bà ta thấy nhiều ngôi nhà xinh đẹp và mỗi lần đi qua bà cứ tưởng nhà đó dành cho bà. Khi đi qua các dãy phố chính ở trên trời, tới khu ngoại ô, tại đó các nhà nhỏ hơn nhiều, và đến cuối phố, gặp một cái nhà chỉ hơn cái lều một chút.

Thiên sứ bảo: “Đây là nhà của bà”.

Bà nói: “Cái gì vậy? Tôi không thể nào sống trong đó”.

Thiên sứ đáp: “Tôi rất tiếc, nhưng đó là tất cả những gì chúng tôi có thể kiến thiết với những vật liệu bà đã gửi lên đây!”

Các tiêu chuẩn trên trời không giống các tiêu chuẩn dưới đất.

Hạng nhất của thế gian thường sẽ là hạng bét và hạng bét của thế gian là hạng nhất ở trên trời.

Một câu chuyện để chúng ta suy nghĩ và lựa chọn. Amen.


 
Lm. Giuse Đỗ Văn Thụy
005986526
Hôm nay
Hôm qua
Tuần nầy
Tháng qua
Tuần qua
Tháng này
Tất cả
1791
3112
11341
4443295
39125
123240
5986526

Your IP: 31.13.103.9
Server Time: 2019-12-11 11:52:51

Suy tư

Thơ

Giáo xứ và Giờ Thánh lễ trong tuần:

Lịch phụng vụ Công Giáo 2019